Hành trình 10 tiếng bơi tìm đường sống của người đàn ông cào nghêu ở Hà Tĩnh
Bị sóng biển cuốn ra xa bờ khoảng 7 km khi đang cào nghêu, anh Nguyễn Văn Thanh đã trải qua một cuộc chiến sinh tồn kéo dài suốt 10 tiếng đồng hồ giữa biển khơi. Anh phải thả nổi, uống nước biển và liên tục quẫy tay chân để giữ mạng sống, trong khi không có bất kỳ dụng cụ hỗ trợ nào. Câu chuyện của anh khiến nhiều người suy ngẫm về sự nguy hiểm của nghề cào nghêu và sức mạnh ý chí phi thường của con người khi đối mặt với thử thách.
Bối cảnh
Vào rạng sáng ngày 15 tháng 8, anh Nguyễn Văn Thanh, 45 tuổi, cư trú tại xóm Cương Gián, xã Cổ Đạm, Hà Tĩnh, đã ra vùng biển Xuân Thành cách nhà khoảng 15 km để cào nghêu. Nghề cào nghêu là một hình thức khai thác hải sản truyền thống, đòi hỏi người lao động phải lội nước, dùng dụng cụ chuyên biệt để bới cát tìm nghêu. Đây là công việc vất vả, thường diễn ra ở những vùng nước ven bờ, nơi thủy triều lên xuống và sóng biển có thể bất ngờ thay đổi.
Đến gần 6 giờ sáng, anh Thanh tiếp tục công việc tại vùng biển Đan Hải, cách nơi cào nghêu ban đầu khoảng 5 km. Lần đầu tiên đến khu vực này, anh quan sát thấy con nước không có dấu hiệu bất thường nên yên tâm làm việc. Tuy nhiên, sóng biển luôn tiềm ẩn nguy hiểm, đặc biệt với những người không có kinh nghiệm bơi lội xa bờ hoặc không có thiết bị cứu hộ đầy đủ.
Diễn biến chính
Trong lúc đang cúi xuống cào nghêu, anh Thanh bất ngờ bị một đợt sóng cao khoảng 1,5 m ập tới, đẩy anh xuống hố sâu rồi cuốn ra xa bờ. Chiếc cào nghêu bằng tre dài khoảng 2 m, có khung sắt với các răng nhỏ dùng để bới cát, được buộc dây vào người anh, trở thành vật nặng kéo anh xuống nước. Anh phải mất vài giây lặn xuống tháo dây, bỏ dụng cụ rồi ngoi lên mặt nước. Khi thoát khỏi chiếc cào, anh nhận ra mình đã bị cuốn xa gần 1 km so với bờ.
Chiếc phao cứu sinh gắn trên cào tre đã bị trôi mất, trên người anh chỉ còn áo dài tay và quần đùi, không có vật gì để bám víu. Biết không thể bơi ngược dòng nước xiết, anh Thanh nằm ngửa, thả lỏng cơ thể để nổi, thỉnh thoảng ngóc đầu lên quan sát và để dòng nước đưa đi. Anh hy vọng sẽ gặp tàu cá để được cứu, nhưng dù có hai tàu cá xuất hiện cách khoảng 200 m, tiếng máy quá lớn và khoảng cách xa khiến họ không phát hiện ra anh.
Không có dụng cụ phát tín hiệu, anh Thanh tiếp tục trôi dạt giữa biển vắng. Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm thả lưới ven biển, anh biết khi gặp nước xiết không nên cố bơi ngược mà phải thuận theo dòng nước, chờ thủy triều đổi hướng rồi tìm cách bơi vào bờ. Anh liên tục giữ nhịp tay chân đều đặn để không bị sóng nhấn chìm, thay đổi tư thế bơi khi mệt, dù tay chân đã mỏi nhừ.
Sóng ngoài khơi không quá cao nhưng liên tục dập dờn, có bọt trắng. Nhiều lần anh vừa ngoi lên lấy hơi thì sóng lại phủ xuống, buộc phải dùng tay vuốt nước khỏi mặt để thở. Anh không nhớ mình bị nhấn chìm bao nhiêu lần vì tần suất rất dày đặc. Đến trưa, nắng gắt chiếu thẳng vào khiến mặt anh cháy sém, cổ họng khô rát, cơn khát dữ dội hơn cả cảm giác đói. Không mang theo nước uống, anh đành phải uống nước biển mỗi khi sóng tạt vào miệng, dù vị mặn khiến anh nôn nhiều lần và cổ họng càng khô hơn.
Khoảng 15 giờ, sau nhiều giờ vật lộn, anh gần như kiệt sức. Nghĩ đến ba đứa con còn nhỏ, đứa lớn học lớp 6, đứa nhỏ mới một tuổi, anh càng quyết tâm bơi tiếp, trấn an bản thân vì vợ con. Gần chiều, anh nhận ra mình đang tiến gần bờ biển xã Đan Hải. Nước chỉ còn ngang ngực nhưng chân đã rã rời, không thể đứng vững nên anh phải nằm ngửa vừa bơi vừa bò về phía trước. Khi mực nước cạn và an toàn, anh cố đứng lên, bước chân xiêu vẹo như người say.
Phân tích & Ý nghĩa
Câu chuyện của anh Nguyễn Văn Thanh là minh chứng sống động cho sự nguy hiểm của nghề cào nghêu, một nghề truyền thống nhưng luôn tiềm ẩn rủi ro cao do điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt. Việc anh phải vật lộn suốt 10 tiếng giữa biển khơi, uống nước biển để cầm cự cho thấy sức chịu đựng và ý chí kiên cường của con người khi đối mặt với hiểm nguy. Đồng thời, sự việc cũng nhắc nhở người lao động ven biển cần trang bị kỹ năng bơi lội và các thiết bị cứu hộ cần thiết để phòng tránh tai nạn đáng tiếc.
Đối với cộng đồng người Việt tại các nước châu Âu, trong đó có Cộng hòa Séc, câu chuyện này cũng là lời nhắc nhở về việc luôn đề cao cảnh giác khi tham gia các hoạt động liên quan đến nước, dù là trong môi trường an toàn hay không. Ngoài ra, với những người làm nghề kinh doanh nhỏ, lao động thủ công, câu chuyện còn phản ánh sự cần thiết của việc bảo đảm an toàn lao động và hiểu biết về môi trường làm việc để bảo vệ bản thân và gia đình.
Kết luận
Hành trình sinh tồn kéo dài 10 tiếng trên biển của anh Nguyễn Văn Thanh không chỉ là câu chuyện về sự may mắn và kiên trì mà còn là bài học quý giá về an toàn lao động và kỹ năng ứng phó với thiên tai, rủi ro nghề nghiệp. Qua đó, mỗi người, đặc biệt là những ai làm việc gần biển, cần trang bị đầy đủ kiến thức và kỹ năng để bảo vệ chính mình trong những tình huống nguy hiểm bất ngờ.
Hình ảnh từ bài viết
Anh Thanh kể lại khoảnh khắc vật lộn với sóng biển để tìm đường bơi vào đất liền, chiều 16/8. Ảnh: Đức Hùng
Xe máy của anh Thanh để trên bờ biển xã Đan Hải. Ảnh: Hùng Lê
Anh Thanh cùng con trai đầu. Ảnh: Đức Hùng
Hành trình 10 tiếng bơi tìm đường sống của người đàn ông cào nghêu ở Hà Tĩnh